MONG MUỐN Ý THỨC VÀ NIỀM TIN BÊN TRONG

MONG MUỐN Ý THỨC VÀ NIỀM TIN BÊN TRONG

Chúng ta có 2 chữ, tích cực tiêu cực. Thế nào là tích cực và thế nào là tiêu cực thì đơn giản được hiểu là tích cực là thuận theo chiều mong muốn của bản thân còn tiêu cực là ngược chiều mong muốn của bản thân.

💎 “Mong muốn ý thức” là gì?

Mong muốn ý thức là dòng năng lượng khởi phát từ tầng nhận biết của ý, được hình thành khi ý thức hướng vào một đối tượng cụ thể mà ta cho là “mang lại giá trị” hoặc “đáp ứng nhu cầu” cho mình.

Nói đơn giản: đó là cái mà ta biết rõ mình đang muốn.

Ví dụ:

  • Ta biết mình muốn học giỏi tiếng Anh → đó là mong muốn ý thức.
  • Ta biết mình muốn được người khác công nhận → cũng là mong muốn ý thức.

Nó hiện hữu trên mặt của tâm, và có thể quan sát, gọi tên, phân tích được.
Tuy nhiên, mong muốn ý thức chỉ là phần nổi, bởi vì sâu dưới nó còn có niềm tin bên trong — thứ định hướng, chi phối toàn bộ cách ta cảm, nghĩ, hành.

💎 “Niềm tin bên trong” là gì?

Niềm tin bên trong là cấu trúc nhận thức sâu nhất mà ta tin là đúng về bản thân, người khác và cuộc sống, dù đôi khi không hề biết mình đang tin điều đó.

Nó giống như “chương trình nền” trong bộ xử lý nội tâm.

Ví dụ:

  • Một người có niềm tin: “Mình không đủ giỏi.”
    → Dù ý thức muốn thành công, nhưng họ tự hạn chế mỗi khi cơ hội đến.
  • Một người khác có niềm tin: “Cuộc sống luôn giúp mình trưởng thành.”
    → Khi gặp biến cố, họ bình tâm học bài học thay vì oán trách.

Vậy nên, niềm tin bên trong là “nguyên nhân”, còn mong muốn ý thức là “biểu hiện”.

  • Nếu hai tầng này hòa hợp, con người có nội lực mạnh, hành động rõ, kết quả vững.
  • Nếu chúng mâu thuẫn, con người bị rối loạn – chán nản – nghi ngờ chính mình.

Niềm tin như quả bong bóng đầy hơi, luôn là 100% và niềm tin bên trong luôn chiến thắng mong muốn ý thức.

💎 Mối quan hệ giữa mong muốn ý thức và niềm tin bên trong

Tầng

Đặc tính

Vai trò

Ví dụ

Mong muốn ý thức


Rõ ràng, có thể gọi tên


Động lực hành động


“Tôi muốn được yêu thương”


Niềm tin bên trong

Ẩn sâu, khó nhận ra

Định hướng hành vi & cảm xúc

“Tôi không xứng đáng được yêu”

Khi mong muốn và niềm tin mâu thuẫn, năng lượng nội tâm bị rò rỉ.
Ví dụ:

  • Người muốn có mối quan hệ hạnh phúc, nhưng tin rằng tình yêu luôn làm tổn thương → họ thu hút đúng những mối quan hệ gây đau khổ.
  • Người muốn giàu có, nhưng tin rằng người giàu là tham lam → họ vô thức né tránh tiền bạc.

💎 Ví dụ

Một học viên nói:

“Em muốn được người khác tôn trọng (mong muốn ý thức).”

Khi lắng sâu, em ấy phát hiện ra:

“Em sợ bị đánh giá là vô dụng (niềm tin bên trong).”

Khi nhận ra điều này, thay vì tìm kiếm sự công nhận, em bắt đầu xây dựng niềm tin mới:

“Em đủ giá trị chỉ bởi vì em đang sống và đang học cách tốt hơn mỗi ngày.”

Khi niềm tin mới được hình thành, “mong muốn ý thức” chuyển thành động lực an vui, chứ không còn là sự thiếu thốn

Kết tinh ý

“Mong muốn ý thức là cánh cửa; niềm tin bên trong là căn phòng.
Chỉ khi ta bước vào bên trong, mới thật sự hiểu mình muốn gì.”

💎 Nhận diện mong muốn - niềm tin - hành vi


Nội dung – Câu hỏi soi chiếu

Ví dụ minh họa thực tế

Gợi ý nhận biết

Mong muốn ý thức


- Bạn đang muốn đạt điều gì nhất trong giai đoạn này? - Tại sao điều đó quan trọng với bạn? - Bạn đang cố gắng chứng minh điều gì qua mong muốn này?

“Tôi muốn tự tin nói trước đám đông.”“Tôi muốn được công nhận là người có giá trị.”

Mong muốn này thường rõ ràng, nằm ở tầng lý trí – nhưng dễ bị ảnh hưởng bởi xã hội, kỳ vọng, hình ảnh bản thân.

Niềm tin bên trong


- Khi nghĩ đến việc đạt được mong muốn đó, bạn cảm thấy điều gì trong thân thể? (thư giãn hay co thắt?) - Bạn sợ điều gì sẽ xảy ra nếu đạt được nó? - Bạn sợ điều gì nếu không đạt được nó? - Giọng nói nào trong đầu bạn hay nói “mày không thể đâu”?

“Nếu mình nói trước đám đông, họ sẽ chê cười.”“Mình không đủ giỏi để người khác lắng nghe.”

Đây là tầng của tánh và tình, nơi chứa ký ức, tổn thương, hoặc học niềm tin sai lầm từ quá khứ. Khi ý thức muốn tiến mà tánh còn sợ, mâu thuẫn sẽ phát sinh.


Hành vi biểu hiện ra bên ngoài

- Khi cơ hội đến, bạn có tránh né, trì hoãn, hoặc tự nghi ngờ không? - Bạn có đang làm nửa vời, hoặc dễ nản khi gặp khó?

Khi có dịp phát biểu, người này viện lý do để từ chối; nếu buộc phải làm thì run, nói lắp, quên lời.

Hành vi chính là “tấm gương” phản chiếu mâu thuẫn giữa tầng 1 và tầng 2. Quan sát hành vi giúp ta thấy rõ độ vênh giữa lý trí và niềm tin.


LÀM CHỦ NỘI TÂM

NGHE THẤY NÓI BIẾT thì luôn thay đổi.

Nhưng Ý NGHE, Ý THẤY, Ý NÓI, Ý BIẾT thì không thay đổi. Đó là sự chân thật.

Ví dụ khi chúng ta nhắm mắt lại thì chúng ta vẫn thấy, thấy màu đen, thấy Ba, thấy Mẹ, thấy người thân của chúng ta phải không ạ.

Thấy cái gì thì thay đổi. Luôn luôn thấy thì không thay đổi, nghe cái gì thì thay đổi nhưng luôn luôn nghe thì không thay đổi!

Khi đồ hình cấu trúc con người giãn lược như bên dưới:

Nếu thông điệp truyền tải đến chạm vào lớp tình của chúng ta thì ngay tức khắc bạn có một nhận thức là chúng ta dùng tình để đối đãi với thông điệp đó.

Đây là một số quy ước khái niệm để hiểu về nội tâm. 


Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÁNH của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÁNH để phân tích phân biệt.

Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÂM của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÂM để đón nhận.

Chúng ta có để ý trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có như vậy không? Chúng ta phản ứng với thông điệp đó như thế nào, bằng cảm giác gì đó!

Nội tâm của chúng ta hiểu đơn giản là khi chúng ta tách cái lớp thân tứ đại của chúng ta ra. Lúc đó còn sự chân thật, còn tánh và còn tình. Đó là nội tâm của chúng ta, thì nội tâm là có TÂM, có TÁNH, có TÌNH.

Dạ, ngay lúc này có một thông điệp truyền tải đến chúng ta, theo bạn thì chúng ta dùng tình để đối đãi, dùng tánh để phân tích phân biệt, hay dùng tâm để đón nhận trước ạ? Bản thân các anh chị đó nhen chưa lấy tri thức ra để luận.

Và các anh chị có biết không, bí mật thật sự của chúng ta nằm ở chỗ này. Là chúng ta dùng tâm để đón nhận trước nhưng mà chúng ta không nhận ra điều này. (Lấy ví dụ bằng cách đưa cây bút).  

Trong cuộc sống chúng ta cũng vậy khi một thông điệp đến thì nghe chân thật nghe trước sau đó tánh và tình nhảy vào nhưng mà do tánh và tình nhảy vào nhanh quá, nó nhanh đến nỗi mà cảm giác về mặt ý thức của chúng ta nó không có độ trễ luôn nên con người ta không nhận biết được thấy chân thật thấy trước, nghe chân thật nghe trước...

Ví dụ: thông điệp KHÙNG | ĐẸP.

Thông điệp khùng hay đẹp, khi ta nghe chỉ biết là nghe, thì 2 thông điệp này là như nhau! Nếu con người không có nhận thức sâu về tâm của con người thì chúng ta mãi mãi không bao giờ nhận biết được ý thấy chân thật thấy trước ý nghe chân thật nghe trước.

Rồi, đến đây chúng ta làm quen với một khái niệm là TÁNH KHÔNG.

Trạng thái tánh không của nội tâm khởi tạo khi nào?

Đó là khi một thông điệp truyền tải tới, ý nghe chân thật nghe trước, ý thấy chân thật thấy trước. TÁNH & TÌNH chưa vội nhảy vào thì khoảng không đó gọi là tánh không nội tâm.

Khi TTNT của chúng ta không có bất kỳ suy nghĩ nào khởi xướng thì lúc đó nội tâm cân bằng nhất đúng không ạ.

Về mặt lý thuyết nếu tánh và tình không nhảy vào thì nội tâm rất cân bằng. Cái quả chúng ta nhận được là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.


Chúng ta có nội tâm cân bằng trước khi đón nhận thông điệp vào nhưng mà khi thông điệp đến nội tâm chúng ta mới loạn.

Có một trạng thái nữa xuất hiện để giữ cho nội tâm chúng ta cân bằng đó là trạng thái tánh hông của nội tâm.

Chúng ta đón nhận thông điệp nhưng TÁNH & TÌNH có một độ trễ khi nhảy vào thì khi kết thúc độ trễ đó nó tạo ra cho chúng ta trạng thái đó là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.

Vậy thì khi con người làm chủ nội tâm là người như thế nào? 

LÀM CHỦ NỘI TÂM LÀ CHỦ ĐỘNG LỰA CHỌN VÀ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI LỰA CHỌN BÊN TRONG NỘI TÂM ĐỂ LÀM CHỦ HOÀN CẢNH BÊN NGOÀI.

=> Làm chủ nội tâm là chúng ta chủ động dùng tâm để đón nhận hay dùng tánh để phân tích phân biệt hay dùng tình để đối đãi là do chúng ta quyết định.

Mình chủ động và chịu trách nhiệm với điều đó là làm chủ nội tâm của chúng ta. 

NGUYÊN LÍ VÒNG TRI THỨC

Nguyên lý vòng tri thức là nguyên lý nói về các mức độ hiểu biết của một con người, nói về cách mà chúng ta có thể mở rộng sự hiểu biết của mình và giúp chúng ta hấp thu vô hạn tri thức của nhân loại. Cùng tìm hiểu xem nguyên lý này là gì qua bài viết sau đây nhé!

Diễn giải 4 vòng tri thức từ nhỏ đến lớn.

  • Mình biết những gì mình đang biết, tương ứng với vòng BIẾT-BIẾT.
  • Mình biết những gì mình quên, tương ứng với vòng BIẾT-QUÊN.
  • Có những cái chúng ta biết mình không biết, tương ứng với vòng BIẾT-KHÔNG BIẾT.
  • Và có những cái chúng ta không biết mình không biết: tương ứng với vòng KHÔNG BIẾT-KHÔNG BIẾT, tức là có những tri thức, những hiểu biết mà chúng ta không biết là nó có tồn tại, cho đến khi chúng ta biết nó. Những tri thức như thế này thì rất bao la, vô hạn.

Một ngày, một vị giáo sư lên thuyền ngồi ngắm cảnh. Đang ngồi thuyền, vị giáo sư hỏi người ngư dân chèo thuyền cho ông ta: “Anh biết gì về sinh học không?”, người ngư dân trả lời không biết, vị giáo sư liền nói: “Như vậy anh đã mất đi ¼ cuộc đời rồi”.

Được một lúc, vị giáo sư lại hỏi: “Anh biết gì về triết học không?”, người ngư dân lại trả lời không biết. Giáo sư lại nói: “Vậy anh lại mất đi ¼ cuộc đời nữa rồi”.

Lại qua một lúc nữa, vị giáo sư lại hỏi: “Anh biết gì về khoa học không?”, người ngư dân vẫn trả lời không biết. Đúng lúc này, trời nổi gió lớn, làm cuộn lên những cơn sóng khổng lồ, người ngư dân vội hỏi vị giáo sư: “Ngài biết bơi không?”, vị giáo sư trả lời không biết, ngư dân nghe vậy liền nói: “Vậy thì cuộc đời ông chấm dứt rồi”.

!!!

Xét theo góc nhìn này thì tri thức của con người là như nhau, ai cũng đều có 4 vòng tri thức. Một người giáo sư so với một người nông dân, thì đều có chung các mức độ hiểu biết như sau:

  • Người nông dân chỉ biết những gì người nông dân biết, người giáo sư cũng chỉ biết những gì người giáo sư biết mà thôi.
  • Người nông dân có cái người nông dân quên, người giáo sư cũng có những cái biết mà quên.
  • Người nông dân có cái người nông dân biết không biết, người giáo sư cũng có những cái biết không biết.
  • Người nông dân có cái người nông dân không biết không biết, và người giáo sư cũng như vậy.

Vì ai trong số chúng ta cũng đều có chung các mức độ hiểu biết như ở trên. Cho nên chúng ta không nên có cảm giác tự ti rằng chúng ta kém hiểu biết hơn người. Và cũng không nên có cảm giác tự cao rằng mình hiểu biết hơn người. Người nào làm thường xuyên ở một lĩnh vực thì qua thời gian, họ có khả năng giỏi lĩnh vực đó. Tuy nhiên họ cũng chỉ biết cái mà họ đang biết mà thôi. Việc này không đại diện là họ hiểu biết hơn người.


Nguyên lý vòng tri thức lấy cái biết của mình nói cho người nghe thì người không hiểu

Khi chúng ta chia sẻ một điều gì đó cho một ai đó, có phải chúng ta chỉ có thể lấy cái biết của mình để chia sẻ không? Vì cái mình đã quên, cái mình không biết thì làm sao mà nói cho nên chúng ta có thể khẳng định một điều rằng, chúng ta chỉ có thể lấy cái biết của mình để nói cho người ta nghe thôi.

Khi chúng ta lấy cái biết của mình để nói cho người ta nghe, thì có khả năng chạm vào 1 trong 4 vòng hiểu biết của người đối diện:

  • Chạm vào vùng biết biết: Nếu mình nói suốt với người nghe những điều mà người ta biết rồi thì dần dần người ta cũng chán.
  • Chạm vào vùng biết quên: Lúc đầu người nghe cũng cảm thấy được gợi mở điều gì đó và có thể họ cảm thấy chút xíu thú vị. Nhưng thực chất người ta cũng không có hứng thú lắm đối với những cái người ta đã quên. Vì thông thường những cái mà người ta đã quên, có nghĩa là điều đó nó không quan trọng với họ, không còn ứng dụng trong cuộc sống nên họ mới quên. Trong khi đó, có những tri thức thực sự quan trọng trong cuộc sống thì dù chỉ học một lần nhưng nhiều năm sau họ cũng nhớ.
  • Chạm vào vùng biết không biết: Họ cũng thấy có hiểu biết nhưng dấu ấn trong tâm trí họ cũng không cao và người ta sẽ mơ hồ về nó.
  • Chạm vùng không biết không biết: Thông thường người nghe sẽ bị đơ khi nghe các tri thức kiểu này.
Cho nên, nếu chúng ta lấy cái biết của mình nói cho người nghe thì người không hiểu.

Nguyên lý vòng tri thức lấy cái biết của người nói cho người nghe thì người hiểu

Chúng ta muốn cho người ta thấu hiểu một điều gì đó, chúng ta phải dựa vào dựa vào cái biết của họ mà nói cho họ hiểu.  Nên có 4 cấp bậc để nói cho người ta thấu hiểu:
  • Nói cho người ta biết, 
  • Nói cho người ta hiểu, 
  • Nói cho người ta thấu suốt 
  • Nói cho người ta chuyển hóa. 
Mỗi một người khi bước vào một lớp học hoặc tiếp xúc với một tri thức nào đó, sẽ có tâm thái khác nhau. Có người chỉ muốn biết thôi, có người lại muốn hiểu, có người muốn thấu suốt và cũng có người muốn chuyển hóa. Cho nên nếu người chia sẻ chỉ lấy cái biết của họ mà nói thì người nghe sẽ không hiểu.

Vậy muốn người nghe hiểu thì mình sẽ dựa vào cái biết của họ để mà nói:
  • Dựa vào niềm tin của người mà nói cho người biết.
  • Dựa vào cái biết của người mà nói cho người hiểu.
  • Dựa vào nghi vấn của người mà nói cho người thấu suốt.
  • Dựa vào mong muốn của người mà nói cho người chuyển hóa.


Chúng ta cũng không nên xem thường những tri thức thuộc dạng thuần biết, vì không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải hiểu, cần thấu suốt và cần chuyển hóa. Tùy thuộc bối cảnh và giai đoạn khác nhau thì chúng ta sẽ nói cho người biết, nói cho người hiểu, nói cho người thấu suốt hay nói cho người chuyển hóa.

Chúng ta tiếp xúc với một tri thức nào đó mà chúng ta bị đơ, không hiểu gì thì chúng ta hãy kiên nhẫn, đừng lăn tăn, cũng đừng vội phán xét đầu óc của mình. Chúng ta hay cho mình một cơ hội được nhúng mình vô học tập, rồi mình sẽ biết, sẽ hiểu, sẽ thấu suốt và sẽ chuyển hóa. Vì biết đâu đó là tri thức giúp chúng ta thay đổi cuộc sống.

Một lần nữa biết ơn cao nhân đã chỉ điểm, biết ơn tri thức thầy cô, biết ơn các bạn đọc đã đọc và lan tỏa tri thức này.

#BIẾT_ƠN_TRI_THỨC
#BIẾT_ƠN_MINH_SƯ
#TLGDTG

6 HẠN CHẾ TỰ NHẬN THỨC NỘI TÂM

Đâu đó có những điều chúng ta ước mơ, ấp ủ mà chưa làm và không làm. Vì sao?

Bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều được bao quanh mình 1 cái kén. Kén này sâu dày như thế nào tùy thuộc mỗi người, có 6 lớp kén, là những rào cản, những hạn chế nhận thức của con người.

6 HẠN CHẾ:

o Tầm thường hóa bản thân: chúng ta cho chúng ta là một con người bình thường đến tầm thường, không thể làm cái này, không thể làm cái kia. Ngôn ngữ của nội tâm gọi là Hạn chế tự nhận thức.

o Sợ thất bại: nên làm gì cũng sợ, không dám làm, làm cho chúng ta chùn bước trước mọi thứ

o Sợ chỉ trích, phê bình: Đặc biệt sợ bị chỉ trích, phê bình bởi những người thân yêu.

o Thiếu điều kiện: nên chúng ta chần chờ, năng lực hành động kém

o Thiếu hiểu biết:

o Thiếu tầm nhìn tương lai: Không biết tương lai đi đến đâu nên năng lực hành động cũng kém.

Tất cả những rào cản kiềm hãm sự phát triển của con người đều là TỰ NHẬN THỨC NỘI TÂM, không có bất kỳ yếu tố nào từ bên ngoài.

o Hình tượng trứng gà: Nếu trứng bị tác động từ bên ngoài, nó trở thành thức ăn. Nhưng nếu sự thay đổi đến từ bên trong, nó sẽ nở ra một sinh mệnh mới.

o Con người cũng vậy: Khi đối mặt với đau khổ, nếu chúng ta không chủ động thay đổi, những nỗi đau lớn hơn sẽ đến để buộc chúng ta phải thay đổi. Nếu vẫn không thay đổi, đau khổ khủng khiếp sẽ ập đến. Nếu ngay cả điều đó cũng không làm ta thức tỉnh, thì sự mất mát sẽ khiến ta phải thay đổi. Tuy nhiên, sự thay đổi từ đau khổ đều là sự sắp đặt của xã hội. Sự bức phá bản thân từ bên trong mới là sự chuyển hoá bền vững. Muốn bức phá thì con người phải chủ động xóa bỏ những rào cản trong nhận thức từ bên trong. Đó là sự chuyển hoá mà không cần phải trả giá. Giống như trứng gà – nếu thay đổi đến từ bên trong, sẽ là một sinh mệnh mới.

⇒ Các chuyên gia cho chúng ta một nhận thức cực kỳ quan trọng đó là chúng ta chỉ cần xóa đi các hạn chế tự nhận thức của bản thân thì tức khắc chúng ta có một sự chuyển hóa không có giới hạn nữa.

Hình ảnh con người sau chuyển hoá: con người lớn lên/thân hình to lên/chân tay to lên/mắt/miệng cười/mọc thêm 3 cọng tóc.


#BIẾT_ƠN_TRI_THỨC, #BIẾT_ƠN_MINH_SƯ, #TLGDTG


9 DẠNG NGƯỜI CẦN NHẬN DẠNG & ĐỐI ĐÃI

9 DẠNG NGƯỜI

 - Thông thường con người thường lấy địa vị, chức vụ cấp bậc để định vị 1 con người. Nhưng chính điều đó đã khiến chúng ta mất đi sự công bằng về nhận thức về con người.

- Các cao nhân đã chỉ điểm cho chúng ta có 9 dạng người cần nhận dạng, thu hút, đối đãi và trở thành đó là:


- Mãi mãi con người không có vấn đề, mà chỉ thiếu khái niệm. Nên khi được định nghĩa khái niệm, biết cách nhận dạng, đối đãi, thu hút, và trở thành sẽ giúp cho chúng ta thu hút duyên lành đến hỗ trợ chúng ta hiện thực hóa ước mơ. Và DUYÊN LÀNH thật sự là khi chúng ta thu hút được cả 9 dạng người này đến cuộc đời chúng ta.

LUẬN VỀ QUÝ NHÂN

Nhận dạng: Quý nhân là người giúp chúng ta một khía cạnh hay một giai đoạn nào đó trong cuộc sống.

Có 3 loại Quý nhân

  • Đại quý nhân: Giúp mọi phương diện trong cuộc sống. (Ví dụ: Ba Mẹ của mình)
  • Trung quý nhân: Giúp một phần trong cuộc sống.
  • Tiểu quý nhân: Giúp một phần nhỏ trong cuộc sống

Nhưng khuynh hướng nội tâm của con người là thường đối xử rất tốt với tiểu quý nhân, tốt với trung quý nhân và oán trách đại quý nhân. Người lạ, người quen biết… giúp một lần mà nhớ mãi.

Có khi ngoài đường ai cho mình mượn cây dù khi trời mưa thôi là biết ơn, trân trọng. Nhưng đôi khi có người oán trách cha mẹ mình, ấm ức vì nghĩ cha mẹ có thể có điều kiện để giúp mình nhưng tại sao lại từ chối mình chứ, có phải là cha mẹ không thương mình nữa, hay cha mẹ thương anh chị em khác nhiều hơn,...

Rồi quay ra oán trách cha mẹ, thậm chí có người còn mang thù suốt cả cuộc đời đau khổ vì điều đó. Phải chăng khi đó sự hiển nhiên đã xuất hiện, họ tự cho mình cái quyền đòi hỏi, bắt cha mẹ, bắt đại quý nhân phải đáp ứng mình như là việc đương nhiên.

Thực tế mọi vấn đề tình cảm nó vi tế lắm, nên cần quán triệt lại nội tâm của minh, nếu không là cuộc đời nó không như mong đợi.

Đối đãi:

  • Tri ân [biết điều quý nhân đã giúp], trọng ân [biết ơn sự giúp đỡ], báo ân [báo đáp, đền đáp].
  • Trân trọng những gì quý nhân giúp đỡ mình. 
  • Giúp họ đạt được ước nguyện cuộc đời.

Thu hút:

  • Cầu thị, khiêm tốn, nhờ sự giúp đỡ của quý nhân.
  • Trưởng thành hơn người, có sự khác biệt cách biệt trong quan niệm, quan hệ xã hội, quy mô so với người cùng lứa tuổi.

Trở thành

  • Thấu suốt công đức phước đức, nâng nhận thức nội tâm: con người là trọng điểm giúp thực hiện mọi ước mơ, con người không là con đường thì là cây cầu.
  • Phẩm chất cần bồi dưỡng: Nhân lễ nghĩa trí tín.

#TLGDTG
#CGTVHLNT
#WIT
Đền đáp tiếp nối

Đền đáp tiếp nối

Thi ân đừng mong cầu báo
Cầu báo là thi ân có mưu đồ.

Hãy cho đi những gì ta đang có, đừng cho những gì ta đang thừa!

Việc cho đi cũng ví như NƯỚC từ đầu nguồn sẽ đổ ra sông rồi từ sông sẽ đổ ra biển. Nếu sông yêu cầu biển trả lại nước cho sông như sông cho biển thỉ nước biển sẽ làm nước sông lợ đi hoặc mặn đi mà không còn giữ được vị ngọt vốn có trước đó.

Thuận theo tự nhiên thì khi biển nhận nước từ sông, nước biển sẽ bốc hơi ngưng tụ thành mây, mây sẽ tạo mưa và mưa sẽ rơi lại thường nguồn. Nước từ thượng ngồn sẽ đổ về sông, sông cho ra biển...


Hết