LÀM CHỦ NỘI TÂM

NGHE THẤY NÓI BIẾT thì luôn thay đổi.

Nhưng Ý NGHE, Ý THẤY, Ý NÓI, Ý BIẾT thì không thay đổi. Đó là sự chân thật.

Ví dụ khi chúng ta nhắm mắt lại thì chúng ta vẫn thấy, thấy màu đen, thấy Ba, thấy Mẹ, thấy người thân của chúng ta phải không ạ.

Thấy cái gì thì thay đổi. Luôn luôn thấy thì không thay đổi, nghe cái gì thì thay đổi nhưng luôn luôn nghe thì không thay đổi!

Khi đồ hình cấu trúc con người giãn lược như bên dưới:

Nếu thông điệp truyền tải đến chạm vào lớp tình của chúng ta thì ngay tức khắc bạn có một nhận thức là chúng ta dùng tình để đối đãi với thông điệp đó.

Đây là một số quy ước khái niệm để hiểu về nội tâm. 


Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÁNH của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÁNH để phân tích phân biệt.

Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÂM của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÂM để đón nhận.

Chúng ta có để ý trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có như vậy không? Chúng ta phản ứng với thông điệp đó như thế nào, bằng cảm giác gì đó!

Nội tâm của chúng ta hiểu đơn giản là khi chúng ta tách cái lớp thân tứ đại của chúng ta ra. Lúc đó còn sự chân thật, còn tánh và còn tình. Đó là nội tâm của chúng ta, thì nội tâm là có TÂM, có TÁNH, có TÌNH.

Dạ, ngay lúc này có một thông điệp truyền tải đến chúng ta, theo bạn thì chúng ta dùng tình để đối đãi, dùng tánh để phân tích phân biệt, hay dùng tâm để đón nhận trước ạ? Bản thân các anh chị đó nhen chưa lấy tri thức ra để luận.

Và các anh chị có biết không, bí mật thật sự của chúng ta nằm ở chỗ này. Là chúng ta dùng tâm để đón nhận trước nhưng mà chúng ta không nhận ra điều này. (Lấy ví dụ bằng cách đưa cây bút).  

Trong cuộc sống chúng ta cũng vậy khi một thông điệp đến thì nghe chân thật nghe trước sau đó tánh và tình nhảy vào nhưng mà do tánh và tình nhảy vào nhanh quá, nó nhanh đến nỗi mà cảm giác về mặt ý thức của chúng ta nó không có độ trễ luôn nên con người ta không nhận biết được thấy chân thật thấy trước, nghe chân thật nghe trước...

Ví dụ: thông điệp KHÙNG | ĐẸP.

Thông điệp khùng hay đẹp, khi ta nghe chỉ biết là nghe, thì 2 thông điệp này là như nhau! Nếu con người không có nhận thức sâu về tâm của con người thì chúng ta mãi mãi không bao giờ nhận biết được ý thấy chân thật thấy trước ý nghe chân thật nghe trước.

Rồi, đến đây chúng ta làm quen với một khái niệm là TÁNH KHÔNG.

Trạng thái tánh không của nội tâm khởi tạo khi nào?

Đó là khi một thông điệp truyền tải tới, ý nghe chân thật nghe trước, ý thấy chân thật thấy trước. TÁNH & TÌNH chưa vội nhảy vào thì khoảng không đó gọi là tánh không nội tâm.

Khi TTNT của chúng ta không có bất kỳ suy nghĩ nào khởi xướng thì lúc đó nội tâm cân bằng nhất đúng không ạ.

Về mặt lý thuyết nếu tánh và tình không nhảy vào thì nội tâm rất cân bằng. Cái quả chúng ta nhận được là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.


Chúng ta có nội tâm cân bằng trước khi đón nhận thông điệp vào nhưng mà khi thông điệp đến nội tâm chúng ta mới loạn.

Có một trạng thái nữa xuất hiện để giữ cho nội tâm chúng ta cân bằng đó là trạng thái tánh hông của nội tâm.

Chúng ta đón nhận thông điệp nhưng TÁNH & TÌNH có một độ trễ khi nhảy vào thì khi kết thúc độ trễ đó nó tạo ra cho chúng ta trạng thái đó là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.

Vậy thì khi con người làm chủ nội tâm là người như thế nào? 

LÀM CHỦ NỘI TÂM LÀ CHỦ ĐỘNG LỰA CHỌN VÀ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI LỰA CHỌN BÊN TRONG NỘI TÂM ĐỂ LÀM CHỦ HOÀN CẢNH BÊN NGOÀI.

=> Làm chủ nội tâm là chúng ta chủ động dùng tâm để đón nhận hay dùng tánh để phân tích phân biệt hay dùng tình để đối đãi là do chúng ta quyết định.

Mình chủ động và chịu trách nhiệm với điều đó là làm chủ nội tâm của chúng ta. 

Share this

Related Posts

Previous
Next Post »