MONG MUỐN Ý THỨC VÀ NIỀM TIN BÊN TRONG

MONG MUỐN Ý THỨC VÀ NIỀM TIN BÊN TRONG

Chúng ta có 2 chữ, tích cực tiêu cực. Thế nào là tích cực và thế nào là tiêu cực thì đơn giản được hiểu là tích cực là thuận theo chiều mong muốn của bản thân còn tiêu cực là ngược chiều mong muốn của bản thân.

💎 “Mong muốn ý thức” là gì?

Mong muốn ý thức là dòng năng lượng khởi phát từ tầng nhận biết của ý, được hình thành khi ý thức hướng vào một đối tượng cụ thể mà ta cho là “mang lại giá trị” hoặc “đáp ứng nhu cầu” cho mình.

Nói đơn giản: đó là cái mà ta biết rõ mình đang muốn.

Ví dụ:

  • Ta biết mình muốn học giỏi tiếng Anh → đó là mong muốn ý thức.
  • Ta biết mình muốn được người khác công nhận → cũng là mong muốn ý thức.

Nó hiện hữu trên mặt của tâm, và có thể quan sát, gọi tên, phân tích được.
Tuy nhiên, mong muốn ý thức chỉ là phần nổi, bởi vì sâu dưới nó còn có niềm tin bên trong — thứ định hướng, chi phối toàn bộ cách ta cảm, nghĩ, hành.

💎 “Niềm tin bên trong” là gì?

Niềm tin bên trong là cấu trúc nhận thức sâu nhất mà ta tin là đúng về bản thân, người khác và cuộc sống, dù đôi khi không hề biết mình đang tin điều đó.

Nó giống như “chương trình nền” trong bộ xử lý nội tâm.

Ví dụ:

  • Một người có niềm tin: “Mình không đủ giỏi.”
    → Dù ý thức muốn thành công, nhưng họ tự hạn chế mỗi khi cơ hội đến.
  • Một người khác có niềm tin: “Cuộc sống luôn giúp mình trưởng thành.”
    → Khi gặp biến cố, họ bình tâm học bài học thay vì oán trách.

Vậy nên, niềm tin bên trong là “nguyên nhân”, còn mong muốn ý thức là “biểu hiện”.

  • Nếu hai tầng này hòa hợp, con người có nội lực mạnh, hành động rõ, kết quả vững.
  • Nếu chúng mâu thuẫn, con người bị rối loạn – chán nản – nghi ngờ chính mình.

Niềm tin như quả bong bóng đầy hơi, luôn là 100% và niềm tin bên trong luôn chiến thắng mong muốn ý thức.

💎 Mối quan hệ giữa mong muốn ý thức và niềm tin bên trong

Tầng

Đặc tính

Vai trò

Ví dụ

Mong muốn ý thức


Rõ ràng, có thể gọi tên


Động lực hành động


“Tôi muốn được yêu thương”


Niềm tin bên trong

Ẩn sâu, khó nhận ra

Định hướng hành vi & cảm xúc

“Tôi không xứng đáng được yêu”

Khi mong muốn và niềm tin mâu thuẫn, năng lượng nội tâm bị rò rỉ.
Ví dụ:

  • Người muốn có mối quan hệ hạnh phúc, nhưng tin rằng tình yêu luôn làm tổn thương → họ thu hút đúng những mối quan hệ gây đau khổ.
  • Người muốn giàu có, nhưng tin rằng người giàu là tham lam → họ vô thức né tránh tiền bạc.

💎 Ví dụ

Một học viên nói:

“Em muốn được người khác tôn trọng (mong muốn ý thức).”

Khi lắng sâu, em ấy phát hiện ra:

“Em sợ bị đánh giá là vô dụng (niềm tin bên trong).”

Khi nhận ra điều này, thay vì tìm kiếm sự công nhận, em bắt đầu xây dựng niềm tin mới:

“Em đủ giá trị chỉ bởi vì em đang sống và đang học cách tốt hơn mỗi ngày.”

Khi niềm tin mới được hình thành, “mong muốn ý thức” chuyển thành động lực an vui, chứ không còn là sự thiếu thốn

Kết tinh ý

“Mong muốn ý thức là cánh cửa; niềm tin bên trong là căn phòng.
Chỉ khi ta bước vào bên trong, mới thật sự hiểu mình muốn gì.”

💎 Nhận diện mong muốn - niềm tin - hành vi


Nội dung – Câu hỏi soi chiếu

Ví dụ minh họa thực tế

Gợi ý nhận biết

Mong muốn ý thức


- Bạn đang muốn đạt điều gì nhất trong giai đoạn này? - Tại sao điều đó quan trọng với bạn? - Bạn đang cố gắng chứng minh điều gì qua mong muốn này?

“Tôi muốn tự tin nói trước đám đông.”“Tôi muốn được công nhận là người có giá trị.”

Mong muốn này thường rõ ràng, nằm ở tầng lý trí – nhưng dễ bị ảnh hưởng bởi xã hội, kỳ vọng, hình ảnh bản thân.

Niềm tin bên trong


- Khi nghĩ đến việc đạt được mong muốn đó, bạn cảm thấy điều gì trong thân thể? (thư giãn hay co thắt?) - Bạn sợ điều gì sẽ xảy ra nếu đạt được nó? - Bạn sợ điều gì nếu không đạt được nó? - Giọng nói nào trong đầu bạn hay nói “mày không thể đâu”?

“Nếu mình nói trước đám đông, họ sẽ chê cười.”“Mình không đủ giỏi để người khác lắng nghe.”

Đây là tầng của tánh và tình, nơi chứa ký ức, tổn thương, hoặc học niềm tin sai lầm từ quá khứ. Khi ý thức muốn tiến mà tánh còn sợ, mâu thuẫn sẽ phát sinh.


Hành vi biểu hiện ra bên ngoài

- Khi cơ hội đến, bạn có tránh né, trì hoãn, hoặc tự nghi ngờ không? - Bạn có đang làm nửa vời, hoặc dễ nản khi gặp khó?

Khi có dịp phát biểu, người này viện lý do để từ chối; nếu buộc phải làm thì run, nói lắp, quên lời.

Hành vi chính là “tấm gương” phản chiếu mâu thuẫn giữa tầng 1 và tầng 2. Quan sát hành vi giúp ta thấy rõ độ vênh giữa lý trí và niềm tin.


LÀM CHỦ NỘI TÂM

NGHE THẤY NÓI BIẾT thì luôn thay đổi.

Nhưng Ý NGHE, Ý THẤY, Ý NÓI, Ý BIẾT thì không thay đổi. Đó là sự chân thật.

Ví dụ khi chúng ta nhắm mắt lại thì chúng ta vẫn thấy, thấy màu đen, thấy Ba, thấy Mẹ, thấy người thân của chúng ta phải không ạ.

Thấy cái gì thì thay đổi. Luôn luôn thấy thì không thay đổi, nghe cái gì thì thay đổi nhưng luôn luôn nghe thì không thay đổi!

Khi đồ hình cấu trúc con người giãn lược như bên dưới:

Nếu thông điệp truyền tải đến chạm vào lớp tình của chúng ta thì ngay tức khắc bạn có một nhận thức là chúng ta dùng tình để đối đãi với thông điệp đó.

Đây là một số quy ước khái niệm để hiểu về nội tâm. 


Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÁNH của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÁNH để phân tích phân biệt.

Khi thông điệp truyền tải tới lớp TÂM của chúng ta thì chúng ta quy ước khái niệm rằng chúng ta dùng TÂM để đón nhận.

Chúng ta có để ý trong cuộc sống hằng ngày chúng ta có như vậy không? Chúng ta phản ứng với thông điệp đó như thế nào, bằng cảm giác gì đó!

Nội tâm của chúng ta hiểu đơn giản là khi chúng ta tách cái lớp thân tứ đại của chúng ta ra. Lúc đó còn sự chân thật, còn tánh và còn tình. Đó là nội tâm của chúng ta, thì nội tâm là có TÂM, có TÁNH, có TÌNH.

Dạ, ngay lúc này có một thông điệp truyền tải đến chúng ta, theo bạn thì chúng ta dùng tình để đối đãi, dùng tánh để phân tích phân biệt, hay dùng tâm để đón nhận trước ạ? Bản thân các anh chị đó nhen chưa lấy tri thức ra để luận.

Và các anh chị có biết không, bí mật thật sự của chúng ta nằm ở chỗ này. Là chúng ta dùng tâm để đón nhận trước nhưng mà chúng ta không nhận ra điều này. (Lấy ví dụ bằng cách đưa cây bút).  

Trong cuộc sống chúng ta cũng vậy khi một thông điệp đến thì nghe chân thật nghe trước sau đó tánh và tình nhảy vào nhưng mà do tánh và tình nhảy vào nhanh quá, nó nhanh đến nỗi mà cảm giác về mặt ý thức của chúng ta nó không có độ trễ luôn nên con người ta không nhận biết được thấy chân thật thấy trước, nghe chân thật nghe trước...

Ví dụ: thông điệp KHÙNG | ĐẸP.

Thông điệp khùng hay đẹp, khi ta nghe chỉ biết là nghe, thì 2 thông điệp này là như nhau! Nếu con người không có nhận thức sâu về tâm của con người thì chúng ta mãi mãi không bao giờ nhận biết được ý thấy chân thật thấy trước ý nghe chân thật nghe trước.

Rồi, đến đây chúng ta làm quen với một khái niệm là TÁNH KHÔNG.

Trạng thái tánh không của nội tâm khởi tạo khi nào?

Đó là khi một thông điệp truyền tải tới, ý nghe chân thật nghe trước, ý thấy chân thật thấy trước. TÁNH & TÌNH chưa vội nhảy vào thì khoảng không đó gọi là tánh không nội tâm.

Khi TTNT của chúng ta không có bất kỳ suy nghĩ nào khởi xướng thì lúc đó nội tâm cân bằng nhất đúng không ạ.

Về mặt lý thuyết nếu tánh và tình không nhảy vào thì nội tâm rất cân bằng. Cái quả chúng ta nhận được là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.


Chúng ta có nội tâm cân bằng trước khi đón nhận thông điệp vào nhưng mà khi thông điệp đến nội tâm chúng ta mới loạn.

Có một trạng thái nữa xuất hiện để giữ cho nội tâm chúng ta cân bằng đó là trạng thái tánh hông của nội tâm.

Chúng ta đón nhận thông điệp nhưng TÁNH & TÌNH có một độ trễ khi nhảy vào thì khi kết thúc độ trễ đó nó tạo ra cho chúng ta trạng thái đó là AN VUI THANH TỊNH NỘI TÂM.

Vậy thì khi con người làm chủ nội tâm là người như thế nào? 

LÀM CHỦ NỘI TÂM LÀ CHỦ ĐỘNG LỰA CHỌN VÀ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI LỰA CHỌN BÊN TRONG NỘI TÂM ĐỂ LÀM CHỦ HOÀN CẢNH BÊN NGOÀI.

=> Làm chủ nội tâm là chúng ta chủ động dùng tâm để đón nhận hay dùng tánh để phân tích phân biệt hay dùng tình để đối đãi là do chúng ta quyết định.

Mình chủ động và chịu trách nhiệm với điều đó là làm chủ nội tâm của chúng ta.