NGUYÊN LÍ VÒNG TRI THỨC

Nguyên lý vòng tri thức là nguyên lý nói về các mức độ hiểu biết của một con người, nói về cách mà chúng ta có thể mở rộng sự hiểu biết của mình và giúp chúng ta hấp thu vô hạn tri thức của nhân loại. Cùng tìm hiểu xem nguyên lý này là gì qua bài viết sau đây nhé!

Diễn giải 4 vòng tri thức từ nhỏ đến lớn.

  • Mình biết những gì mình đang biết, tương ứng với vòng BIẾT-BIẾT.
  • Mình biết những gì mình quên, tương ứng với vòng BIẾT-QUÊN.
  • Có những cái chúng ta biết mình không biết, tương ứng với vòng BIẾT-KHÔNG BIẾT.
  • Và có những cái chúng ta không biết mình không biết: tương ứng với vòng KHÔNG BIẾT-KHÔNG BIẾT, tức là có những tri thức, những hiểu biết mà chúng ta không biết là nó có tồn tại, cho đến khi chúng ta biết nó. Những tri thức như thế này thì rất bao la, vô hạn.

Một ngày, một vị giáo sư lên thuyền ngồi ngắm cảnh. Đang ngồi thuyền, vị giáo sư hỏi người ngư dân chèo thuyền cho ông ta: “Anh biết gì về sinh học không?”, người ngư dân trả lời không biết, vị giáo sư liền nói: “Như vậy anh đã mất đi ¼ cuộc đời rồi”.

Được một lúc, vị giáo sư lại hỏi: “Anh biết gì về triết học không?”, người ngư dân lại trả lời không biết. Giáo sư lại nói: “Vậy anh lại mất đi ¼ cuộc đời nữa rồi”.

Lại qua một lúc nữa, vị giáo sư lại hỏi: “Anh biết gì về khoa học không?”, người ngư dân vẫn trả lời không biết. Đúng lúc này, trời nổi gió lớn, làm cuộn lên những cơn sóng khổng lồ, người ngư dân vội hỏi vị giáo sư: “Ngài biết bơi không?”, vị giáo sư trả lời không biết, ngư dân nghe vậy liền nói: “Vậy thì cuộc đời ông chấm dứt rồi”.

!!!

Xét theo góc nhìn này thì tri thức của con người là như nhau, ai cũng đều có 4 vòng tri thức. Một người giáo sư so với một người nông dân, thì đều có chung các mức độ hiểu biết như sau:

  • Người nông dân chỉ biết những gì người nông dân biết, người giáo sư cũng chỉ biết những gì người giáo sư biết mà thôi.
  • Người nông dân có cái người nông dân quên, người giáo sư cũng có những cái biết mà quên.
  • Người nông dân có cái người nông dân biết không biết, người giáo sư cũng có những cái biết không biết.
  • Người nông dân có cái người nông dân không biết không biết, và người giáo sư cũng như vậy.

Vì ai trong số chúng ta cũng đều có chung các mức độ hiểu biết như ở trên. Cho nên chúng ta không nên có cảm giác tự ti rằng chúng ta kém hiểu biết hơn người. Và cũng không nên có cảm giác tự cao rằng mình hiểu biết hơn người. Người nào làm thường xuyên ở một lĩnh vực thì qua thời gian, họ có khả năng giỏi lĩnh vực đó. Tuy nhiên họ cũng chỉ biết cái mà họ đang biết mà thôi. Việc này không đại diện là họ hiểu biết hơn người.


Nguyên lý vòng tri thức lấy cái biết của mình nói cho người nghe thì người không hiểu

Khi chúng ta chia sẻ một điều gì đó cho một ai đó, có phải chúng ta chỉ có thể lấy cái biết của mình để chia sẻ không? Vì cái mình đã quên, cái mình không biết thì làm sao mà nói cho nên chúng ta có thể khẳng định một điều rằng, chúng ta chỉ có thể lấy cái biết của mình để nói cho người ta nghe thôi.

Khi chúng ta lấy cái biết của mình để nói cho người ta nghe, thì có khả năng chạm vào 1 trong 4 vòng hiểu biết của người đối diện:

  • Chạm vào vùng biết biết: Nếu mình nói suốt với người nghe những điều mà người ta biết rồi thì dần dần người ta cũng chán.
  • Chạm vào vùng biết quên: Lúc đầu người nghe cũng cảm thấy được gợi mở điều gì đó và có thể họ cảm thấy chút xíu thú vị. Nhưng thực chất người ta cũng không có hứng thú lắm đối với những cái người ta đã quên. Vì thông thường những cái mà người ta đã quên, có nghĩa là điều đó nó không quan trọng với họ, không còn ứng dụng trong cuộc sống nên họ mới quên. Trong khi đó, có những tri thức thực sự quan trọng trong cuộc sống thì dù chỉ học một lần nhưng nhiều năm sau họ cũng nhớ.
  • Chạm vào vùng biết không biết: Họ cũng thấy có hiểu biết nhưng dấu ấn trong tâm trí họ cũng không cao và người ta sẽ mơ hồ về nó.
  • Chạm vùng không biết không biết: Thông thường người nghe sẽ bị đơ khi nghe các tri thức kiểu này.
Cho nên, nếu chúng ta lấy cái biết của mình nói cho người nghe thì người không hiểu.

Nguyên lý vòng tri thức lấy cái biết của người nói cho người nghe thì người hiểu

Chúng ta muốn cho người ta thấu hiểu một điều gì đó, chúng ta phải dựa vào dựa vào cái biết của họ mà nói cho họ hiểu.  Nên có 4 cấp bậc để nói cho người ta thấu hiểu:
  • Nói cho người ta biết, 
  • Nói cho người ta hiểu, 
  • Nói cho người ta thấu suốt 
  • Nói cho người ta chuyển hóa. 
Mỗi một người khi bước vào một lớp học hoặc tiếp xúc với một tri thức nào đó, sẽ có tâm thái khác nhau. Có người chỉ muốn biết thôi, có người lại muốn hiểu, có người muốn thấu suốt và cũng có người muốn chuyển hóa. Cho nên nếu người chia sẻ chỉ lấy cái biết của họ mà nói thì người nghe sẽ không hiểu.

Vậy muốn người nghe hiểu thì mình sẽ dựa vào cái biết của họ để mà nói:
  • Dựa vào niềm tin của người mà nói cho người biết.
  • Dựa vào cái biết của người mà nói cho người hiểu.
  • Dựa vào nghi vấn của người mà nói cho người thấu suốt.
  • Dựa vào mong muốn của người mà nói cho người chuyển hóa.


Chúng ta cũng không nên xem thường những tri thức thuộc dạng thuần biết, vì không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải hiểu, cần thấu suốt và cần chuyển hóa. Tùy thuộc bối cảnh và giai đoạn khác nhau thì chúng ta sẽ nói cho người biết, nói cho người hiểu, nói cho người thấu suốt hay nói cho người chuyển hóa.

Chúng ta tiếp xúc với một tri thức nào đó mà chúng ta bị đơ, không hiểu gì thì chúng ta hãy kiên nhẫn, đừng lăn tăn, cũng đừng vội phán xét đầu óc của mình. Chúng ta hay cho mình một cơ hội được nhúng mình vô học tập, rồi mình sẽ biết, sẽ hiểu, sẽ thấu suốt và sẽ chuyển hóa. Vì biết đâu đó là tri thức giúp chúng ta thay đổi cuộc sống.

Một lần nữa biết ơn cao nhân đã chỉ điểm, biết ơn tri thức thầy cô, biết ơn các bạn đọc đã đọc và lan tỏa tri thức này.

#BIẾT_ƠN_TRI_THỨC
#BIẾT_ƠN_MINH_SƯ
#TLGDTG

6 HẠN CHẾ TỰ NHẬN THỨC NỘI TÂM

Đâu đó có những điều chúng ta ước mơ, ấp ủ mà chưa làm và không làm. Vì sao?

Bất kỳ ai trong chúng ta cũng đều được bao quanh mình 1 cái kén. Kén này sâu dày như thế nào tùy thuộc mỗi người, có 6 lớp kén, là những rào cản, những hạn chế nhận thức của con người.

6 HẠN CHẾ:

o Tầm thường hóa bản thân: chúng ta cho chúng ta là một con người bình thường đến tầm thường, không thể làm cái này, không thể làm cái kia. Ngôn ngữ của nội tâm gọi là Hạn chế tự nhận thức.

o Sợ thất bại: nên làm gì cũng sợ, không dám làm, làm cho chúng ta chùn bước trước mọi thứ

o Sợ chỉ trích, phê bình: Đặc biệt sợ bị chỉ trích, phê bình bởi những người thân yêu.

o Thiếu điều kiện: nên chúng ta chần chờ, năng lực hành động kém

o Thiếu hiểu biết:

o Thiếu tầm nhìn tương lai: Không biết tương lai đi đến đâu nên năng lực hành động cũng kém.

Tất cả những rào cản kiềm hãm sự phát triển của con người đều là TỰ NHẬN THỨC NỘI TÂM, không có bất kỳ yếu tố nào từ bên ngoài.

o Hình tượng trứng gà: Nếu trứng bị tác động từ bên ngoài, nó trở thành thức ăn. Nhưng nếu sự thay đổi đến từ bên trong, nó sẽ nở ra một sinh mệnh mới.

o Con người cũng vậy: Khi đối mặt với đau khổ, nếu chúng ta không chủ động thay đổi, những nỗi đau lớn hơn sẽ đến để buộc chúng ta phải thay đổi. Nếu vẫn không thay đổi, đau khổ khủng khiếp sẽ ập đến. Nếu ngay cả điều đó cũng không làm ta thức tỉnh, thì sự mất mát sẽ khiến ta phải thay đổi. Tuy nhiên, sự thay đổi từ đau khổ đều là sự sắp đặt của xã hội. Sự bức phá bản thân từ bên trong mới là sự chuyển hoá bền vững. Muốn bức phá thì con người phải chủ động xóa bỏ những rào cản trong nhận thức từ bên trong. Đó là sự chuyển hoá mà không cần phải trả giá. Giống như trứng gà – nếu thay đổi đến từ bên trong, sẽ là một sinh mệnh mới.

⇒ Các chuyên gia cho chúng ta một nhận thức cực kỳ quan trọng đó là chúng ta chỉ cần xóa đi các hạn chế tự nhận thức của bản thân thì tức khắc chúng ta có một sự chuyển hóa không có giới hạn nữa.

Hình ảnh con người sau chuyển hoá: con người lớn lên/thân hình to lên/chân tay to lên/mắt/miệng cười/mọc thêm 3 cọng tóc.


#BIẾT_ƠN_TRI_THỨC, #BIẾT_ƠN_MINH_SƯ, #TLGDTG