Nghịch cảnh giữ Tâm
Khi gặp điều bất như ý (thất bại, mất mát, bị hiểu lầm, bệnh
tật), "Giữ Tâm" là giữ cho cái tâm không bị loạn, không oán trách,
không sợ hãi và không bỏ cuộc.
Thuận cảnh giữ Đức
Thuận cảnh là lúc bạn đang trên đỉnh cao (giàu có, thành công, được khen ngợi). "Giữ Đức" là giữ sự khiêm nhường, lòng biết ơn và không ngủ quên trên chiến thắng, không coi thường người khác.
Trong nhân sinh, người ta dễ "ngã lòng" khi gặp khổ
nhưng lại dễ "biến chất" khi gặp sướng.
- Khi Nghèo/Khó,
cái Tâm là cái neo giữ ta không bị dòng đời cuốn trôi vào sự tha hóa.
- Khi Giàu/Sướng,
cái Đức là sợi dây giữ ta không bị bay bổng vào sự ngạo mạn.
Hình ảnh một cây cổ thụ.
- Vào
mùa đông giá rét, lá rụng hết, bão táp quật mạnh (Nghịch cảnh), cây
phải tập trung nhựa sống vào bộ rễ, bám thật chặt vào lòng đất (Giữ Tâm).
- Đến
mùa xuân nắng ấm, cây đâm chồi nảy lộc, nở hoa thơm ngát (Thuận cảnh),
cây không giữ lấy hương thơm cho riêng mình mà tỏa bóng mát cho muôn loài,
cho chim chóc đậu (Giữ Đức).